Bữa cơm sau đó tuy do đầu bếp của tửu lầu danh tiếng chế biến, sắc hương vị đều đủ cả, nhưng tâm trạng mọi người đều không được tốt, ăn vào miệng cũng chẳng khác nào nhai sáp.
Lục Hằng thì vẫn ổn, dù sao hắn cũng trải qua quá nhiều chuyện rồi.
Chỉ là, ở chiếc bàn cách Lục Hằng không xa.
Có một gã phú thương trung niên mập mạp mặc đồ gấm vóc, cứ chốc chốc lại đánh mắt nhìn Lục Hằng.




